Sài Gòn trong một cái nhói đau

Đôi lúc mình nhớ Sài Gòn da diết. Không khí đường phố về đêm. Mùi khói, tiếng còi xe máy, gió lành lạnh, đèn tưng bừng lung linh. Những hôm nướng bánh xèo Nhật trên tấm chảo lớn trước mặt ở 8 Giọt Sương cùng anh. Hay những đêm ăn Ốc Đào lúc nào trời cũng mưa. Cá viên chiên góc đường. Bột chiên ngon nhất Sài Gòn cùng cô bé kỳ lạ. Gỏi khô bò nơi gốc cây tối om. Bánh tráng trộn tan sở trong đêm chờ anh đến rước. Nghe nhạc trên sân thượng Broma Bar cùng một chút cồn và khói thuốc mờ ảo, những cái hôn nhẹ giữa đèn SG huyền ảo. Hay cái nắng chói chang cùng với vị cay nồng của Bún bò huế buổi sáng sớm trên chiếc ghế xúp, hít hà với anh. Hay là cái đêm mà SG chỉ thuộc về 2 đứa. Bao nhiêu màu sắc, hương vị của Sài Gòn đêm ùa về làm mình không khỏi hoang mang. Sợ không biết mình có đi lạc rồi không trở về nhà đc không… Sợ mất Sài Gòn. Những tưởng chỉ muốn biến NY thành SG, biến trải nghiệm sống ở đây thành trải nghiệm sống khi còn ở SG. Như vậy, sẽ cảm thấy thân thuộc hơn chăng?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: